Chuyện vui của lính

HBVN

Giới thiệu một số sưu tầm chuyện vui về người lính.








ĐIỀU ĐÓ KHÔNG CẤM


    Cô gái xinh đẹp vừa cởi đồ và sắp bước xuống hồ để tắm. Không biết từ đâu hiện ra một anh lính:
    - Thưa cô, ở hồ này cấm tắm!
    - Sao anh không thông báo lúc tôi cởi quần áo? - cô gái tức giận.
    - Anh em trong đại đội ngăn cản tôi, vả lại điều đó thì... không cấm!


***************************************************************************************************************

CHUYỆN ADZỀN Ở LÍNH

    1. Hồi mới vào lính, Adzền - tuy là người dân tộc nhưng lại có tính sợ ma, cầu tiêu chỉ cách doanh trại 50m nhưng trời tối không dám ra, nên tiện thể luôn ngay sau doanh trại.
    Sớm mai chỉ huy hỏi nh­ưng không chú nào nhận, thế là chỉ huy đành xử theo "kiểu lính":
    - tất cả một hàng ngang tập hợp, từ "hiện trường" ra tận cầu tiêu, chuyền tay nhau cả đống ấy.
    Hô hô, thương thay cho những chú đứng đầu hàng.. còn mấy chú đứng cuối thì cũng chả có việc gì mà làm.
    Vụ đó làm Adzền nhớ mãi.

    2. Đại đội Adzền tổ chức hành quân dã ngoại. Buổi tối đơn vị cắm trại bên ngoài một ngôi làng, sát với bìa rừng. Đêm Adzền ta thấy đau bụng, nhưng nhớ lần ở đơn vị phải để anh em bị phạt vì mình nên lần này cậu đi cách xa nơi đơn vị cắm trại một quãng rồi chui vào một lùm cây ngồi... Nhưng khổ nỗi cu cậu bị táo nên cố gắng tập trung lắm nhưng vẫn chưa cho ra được sản phẩm. Đúng lúc đó thì phía bên kia lùm cây có tiếng một đôi nam nữ đang than thở:
    Tiếng cô gái:
    - Em mà không lấy được anh thì em chết!
    Tiếng chàng trai:
    - Anh mà không lấy được em thì anh cũng chết!
    Bực mình Adzền nói to:
    - Tao mà không ị được thì tao cũng chết!

    3. Adzền nhận được thư nhà nhưng khi mở ra thì bên trong chỉ vỏn vẹn một trang giấy trắng. Ạnh bạn thắc mắc:
    - Chuyện gì thế nhỉ?
    - Đơn giản thôi - Adzền giải thích - Trước khi nhập ngũ tôi và vợ tôi cãi nhau một trận to. Từ đó đến nay chúng tôi không bao giờ nói chuyện với nhau nữa.

    4. Vì muốn được miễn đi nghĩa vụ quân sự để ở nhà với vợ, Adzền trình bày với bác sỹ quân y là mình bị đau lưng rất nặng. Để được xác nhận căn bệnh, Adzền gửi cho ông ta một phong bì 500 nghìn. Kết quả khám tuyển Adzền vẫn trúng tuyển với sức khoẻ hạng A1, anh ta ngạc nhiên phản đối:
    - Chắc bác sĩ quên là tôi đã mắc bệnh đau lưng?
    Bác sĩ lắc đầu nói:
    - Nhớ chứ, nhưng để được miễn phải đau gấp đôi cơ!

    5. Hồi còn đi học Adzền rất thích đọc sách về lịch sử, trong đó cậu thích nhất là bài viết về gương chiến đấu dũng cảm của Anh hùng liệt sỹ Phan Đình Giót. Một hôm đến giờ học môn lịch sử, cô giáo hỏi:
    - Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, bộ đội ta đã chiến đấu rất anh hùng, trong đó nổi lên nhiều tấm gương tiêu biểu, ai có thể kể cho cô và các bạn nghe về một trong nhưng tấm gương tiêu biểu đó?
    Thấy trúng tủ của mình Adzền liền giơ tay xung phong:
    - Anh Phan Đình Giót ấy, trước khi lấy thân mình lấp lỗ châu mai cho đồng đội tiến lên anh đã *** vào đầu giặc. Hành động đó chứng tỏ anh là người rất anh hùng, coi thường quân giặc...
    Cô giáo:
    - Adzền, dừng lại! Em lấy chi tiết lịch sử đó ở đâu vậy?
    Adzền: Thưa cô, ở trong sách giáo khoa Lịch sử lớp 5 ạ.
    Adzền giở sách ra cho cô giáo xem, trong sách viết "Anh Phan Đình Giót trước khi lấy thân mình lấp lỗ châu mai đã dí tiểu liên vào đầu giặc", nhưng chẳng may do in mờ nên Adzền đã đọc và hiểu nhầm là "đi tiểu liền vào đầu giặc".

    6. Kết thúc đợt bắn đạn thật, Đại đội của Adzền báo cáo lên Tiểu đoàn như sau:
    - 1 đồng chí bắn trúng tim.
    - 4 đồng chí bắn bị thương.
    - 94 đồng chí bắn cảnh cáo, bắt sống.
    Kết luận: 100% đạt yêu cầu.


***************************************************************************************************************

MỤC ĐÍCH SỐNG

    Người lính trẻ đến bác sĩ khám định kì, sau khi lấy một lọat loại test phức tạp, bác sĩ nói sức khỏe của anh lính khá ổn. Hơi lo lắng về kết quả này, anh lính ngập ngừng hỏi:
    “ Bác sĩ nghĩ tôi có sống được tới năm 80 tuổi không? “
    Bác sĩ hỏi:
    “ Anh có hút thuốc hay uống bia rượu không?”
    “ Không, tôi chẳng thuốc thang rượu chè bao giờ.”
    “Anh có hay ăn đồ rán, đồ hun khói và đồ nướng không?”
    “ Không bác sĩ ạ, tôi nghe nói những đồ ấy rất không tốt cho sức khỏe.”
    “Thế anh có hay đứng ngoài nắng lâu, như là chơi golf không?”
    “Cũng không”
    “Thế anh có hay cà phê cà pháo, tán tỉnh phụ nữ đôi chút không?”
    “ Không, tôi chưa bao giờ làm những điều này cả.”
    Bác sĩ nhìn anh lính trẻ ngạc nhiên.
    “ Vậy anh sống đến 80 tuổi để làm gì ?”


***************************************************************************************************************

NÓI THẲNG NHƯNG VẪN XA

    Trong quân y viện, anh thương binh bị bó bột cả hai chân hai tay khẩn khoản nhờ cô y tá:
    - Trời ơi, ngứa..."ấy" quá, cô gãi giùm tôi!
    - Ôi tội nghiệp, anh ngứa ở đâu?
    - Chỗ ...không tiện nói.
    - Anh cứ nói thẳng ra, đừng ngại.
    - Vâng, ở giữa...hai ngón chân cái.


***************************************************************************************************************

BẮT PHẢI "MẠCH GỖ"

    Một thương binh đi khám bệnh, bác sỹ sờ lên cổ tay anh ta và xem đồng hồ. Sau một phút theo dõi, ông này phán:
    - Tốt, mạch đập bình thường.
    - Nhưng...thưa bác sỹ, đó là cánh tay giả của tôi đấy.


***************************************************************************************************************

VẪN LÀ BỆNH CŨ THÔI

    Bác sỹ khám cho một thương binh, mãi không luận ra được căn bệnh liền hỏi anh ta:
    - Những triệu chứng này có từ khi anh bị thương đúng không?
    - Vâng, thưa bác sỹ.
    - Phải rồi, bệnh của anh là do vết thương cũ tái phát.


***************************************************************************************************************

NĂM NGÀN KI-LÔ-ÔM TỨC LÀ NĂM TẤN
  
    Cán bộ trung đoàn saovang đang làm việc, cán bộ tiểu đoàn triumf bước vào.
    -Báo cáo thủ trưởng, vừa rồi tiểu đoàn tôi phát hiện một điện trở năm nghìn ki-lô-ôm bị cháy mà không có cái thay thế. Đề nghị đồng chí cho xe lên ban kỹ thuật sư đoàn lĩnh ạ.
    -Được, đồng chí về chuẩn bị lên đường làm nhiệm vụ. Tôi sẽ cho điều xe ngay.
    Triumf đi ra. Saovang gọi điện cho ban xe:
    -A lô! Ban xe đấy hả? Điều một chiếc xe lên ngay ban kỹ thuật sư đoàn để lĩnh cái điện trở năm nghìn ki-lô-ôm nhé. Nhớ là đến những năm nghìn ki-lô-omm tức là năm tấn đấy. Phải cho xe zin mới chở được. Nghe chưa?


***************************************************************************************************************

ANH CHÀNG LÁU CÁ

    Ptlinh dẫn đơn vị pháo phản lực đi diễn tập bắn đạn thật. Do lâu ngày không chạy ra đường, chú lính lái chiếc xe Ural 6x6 đi đầu chở dàn pháo cachiusa 40 nòng mát ga, không dừng kịp khi đèn đỏ sáng và đâm phải một xe khác. Anh chàng nhảy khỏi xe và tiến tới chiếc xe kia.
    Trong xe có một người đàn ông ở độ tuổi trung niên. Ông ta hét lên khi nhìn thấy anh:
    - Anh làm gì thế? Suýt nữa anh giết chết tôi đấy, có biết không?
    - Vâng, tôi xin lỗi.
    Chú lái xe quay về xe mượn của Ptlinh bi đông rượu quốc lủi rồi đưa cho ông:
    - Uống một chút rồi ông sẽ thấy đỡ hơn.
    Người đàn ông kia nhấp một hớp, rồi lại hét lên:
    - Tí nữa thì anh giết tôi đấy !
    Chú lính lại đưa cho ông ta cái bi đông và lần này thì ông uống khá nhiều. Khi bi đông rượu vơi quá nửa, ông ta mỉm cười:
    - Cám ơn, giờ tôi thấy khá hơn rồi. Nhưng sao anh không uống nhỉ?
    - Ồ, tôi chẳng muốn uống giọt nào hết, chúng tôi đang hành quân. Không biết khi nào thì cảnh sát mới mang máy kiểm tra nồng độ cồn tới nhỉ?


***************************************************************************************************************

"ẤY"...ĐI XEM NÀO

    Một đồng chí là Tư lệnh của một đơn vị cỡ lớn rất mực quý vợ, coi là hậu phương lớn vô cũng vững chắc, bạn bè mời đi chơi, dù nài ép thế nào, anh cũng về nhà trước nửa đêm. Một hôm, vì quá vui, anh say mềm, không thể về nhà như thường lệ và phải ngủ lại nhà một đồng chí cấp dưới.
    Sáng hôm sau, khi vừa về tới nhà người vú già đã đứng đón sẵn và buồn bã báo tin: "Thưa cậu, mợ nhà bị ốm, từ sáng tới giờ chưa ăn uống gì. Con hỏi mợ có ăn cháo thì để con nấu nhưng mợ nhất quyết không ăn. Giờ mợ đang nằm trong buồng".
    Anh hốt hoảng lao vào buồng, vừa đi vào vừa lẩm bẩm : "Mình thật là vô tình quá, vợ ở nhà đau ốm mà không hay. Không biết ốm đau ra làm sao? Lần này thì chả có nước chanh mà uống nữa rồi!!!".
    Thấy vợ nằm quay mặt trở ra, trông có vẻ thiểu não, anh liền ngồi xuống giường, vừa hỏi vừa để tay lên trán vợ: "Mình ốm làm sao? Anh vì bị mấy thằng ở Quân khu ép uống say quá, không về được, mình tha lỗi cho anh nhé. Mình đã ăn uống gì chưa? Để anh bảo người đi mua bánh cho mình"
    Chị vợ không nói năng gì cả , anh lại hỏi: "Hay là mình ăn cháo gà nhé?"
    Chị vợ bèn gắt ầm lên: "Để yên cho người ta nằm".
    Rồi quay ngay mặt trở vào trong.
    Anh tức quá, đứng ngay lên định nói: "Ông lại nện cho một trận bây giờ".
    Nhưng vốn nể sợ, không dám dùng chữ "Nện" nên anh liền quát: "Ông lại "ấy" cho một cái bây giờ".
    Chị vợ nghe thấy thế liền quay ngoắt ngay lại cong cớn: "A! Có giỏi thì "ấy" đi xem nào?"


***************************************************************************************************************

NGƯỜI ĐẸP QUÁ GIANG

    Một chú trung úy chuyên nghiệp dừng chiếc đại xa Kraz 6x6 trước một phụ nữ xinh đẹp xin đi nhờ xe tay xách chiếc can nhựa khá nặng.
    - Bia đấy à? - Anh ta tò mò hỏi.
    - Không.
    - Rượu vang đỏ?
    - Không.
    - Vậy chất lỏng trong can là thứ gì?
    - Xăng.
    - Cô mang nó theo làm gì? Thời buổi này cây xăng mọc nhan nhản khắp nơi...
    - Tôi thường vẫy xe đi nhờ và thừa biết giới tài xế đường dài các anh, nhất là mấy anh sĩ quan khi chạy tới một cánh rừng vắng, thế nào cũng giở cái điệp khúc muôn thuở: “Xe hết xăng rồi!”.


***************************************************************************************************************

CHUYỆN VUI ĐI CHỢ SÀI GÒN 30-4

    Trưa ngày 30.4.1975, đơn vị tôi tiến vào Sài Gòn theo cánh quân đông bắc. Tôi lúc đó làm bản tin của Sư đoàn 7, Quân đoàn 4, đóng ở số nhà 11, hẻm Cây Điệp, đường Nguyễn Đình Chiểu. Ngay chiều hôm đó, chúng tôi đã rủ nhau "lẻn" cơ quan đi dạo chợ vì nghề "làm báo" được "tự do" đi lại hơn.
    Đường phố Sài Gòn giờ phút này vẫn yên ắng như chưa từng qua một cuộc chiến đấu ác liệt mấy ngày trước đó. Chúng tôi thấy trên đường có rất nhiều quán quảng cáo " A, đây rồi! Cầy tơ bảy món", nên ngay đêm 30.4, mấy anh dân Bắc Kỳ thèm cầy tơ, bèn rủ nhau đi kiếm. Khoảng chín giờ đêm, sinh hoạt đơn vị xong, tôi và anh Lạc ra phố. Đang là giờ thiết quân luật, nên khi nghe chúng tôi gõ cửa: "Quân giải phóng đây", thì chủ nhà mặt mày xanh lét vì sợ!
    Nhưng nghe chúng tôi hỏi có thịt cầy bán không thì ông tròn xoe mắt ngạc nhiên, rồi mỉm cười xởi lởi. Không hiểu sao mấy hôm chiến sự căng thẳng thế mà quán này vẫn có thịt cầy. Ông gọi con gái dậy, vào bếp, rồi bưng ra, gói cho bộ đội. Không biết giá bao nhiêu, chúng tôi trả 500 đồng tiền chế độ cũ, ông bảo: "Biếu các anh giải phóng!". Anh Lạc liền rút 10 đồng biếu ông! Chủ quán cầm tờ tiền run run ấp vào ngực, rồi cảm ơn. Chúng tôi ra khỏi cửa còn nghe tiếng cô gái nói với bố: "Việt cộng dễ thương quá ba heng!".
    Sáng ngày 1.5.1975 và những ngày sau đó, chúng tôi lại " trốn" đi chợ Bến Thành, Chợ Lớn. Lúc này các chợ ở Sài Gòn, bà con tiểu thương vẫn buôn bán bình thường như không có chiến tranh xảy ra. Các cửa tiệm quần áo may sẵn, vải, len, dạ... vẫn mở cửa. Các xe nước mía, nước sinh tố, các xe bánh mì... rôm rả tiếng chào mời. Bán chạy nhất lúc ấy là cờ đỏ sao vàng đủ loại to nhỏ và tấm biển mica nền đỏ chữ vàng " Không có gì quý hơn độc lập tự do". Người ta đổ nhau đi mua. Cờ đỏ sao vàng để treo ở cổng nhà và lập bàn thờ tổ quốc có ảnh Bác Hồ, còn tấm biển "Không có gì quý hơn độc lập tự do" để gắn lên tường. Sau này tôi mới biết là các loại cờ, biển ấy là do làng Thổ Tang (Phú Thọ) sản xuất và chở vào Nam theo ngay sau đoàn quân giải phóng!
    Bán đầy các vỉa hè Sài Gòn trong những ngày đầu giải phóng còn có các thứ đồ dùng của lính Mỹ như bật lửa Zippô, các loại dụng cụ ăn uống bằng inox như dao, nĩa, thìa, khay đựng thức ăn lính, kể cả bình tông, ca uống nước, balô, quạt điện, bàn là, dao cạo râu...
    Loại hàng bán chạy thứ ba là hàng "lưu niệm" bán cho bộ đội về Bắc như: Khung xe đạp, rađiô Nhật, đồng hồ Nhật, búpbê nhựa, áo len, khăn voan v.v...Trên các bến xe, hình ảnh người bộ đội balô căng phồng, trên buộc một chiếc khung xe đạp và treo vắt vẻo con búpbê có đôi mắt chớp lung linh đã trở thành hình ảnh đặc trưng, quen thuộc!
    Các loại khăn len búp bê, áo complê, áo len... thời đó ở chợ Bến Thành, chợ Lớn... mua một chiếc được biếu một chiếc. Tất len (vớ) chỉ 5 đồng một đôi, lại được biếu thêm đôi nữa. Phụ cấp lính giải phóng của chúng tôi những ngày ấy có thể mua được chiếc đồng hồ Orient "3 cửa sổ". Chị tôi ở Mai Động (Hưng Yên), gửi vào cho tôi mấy tờ 10 đồng tiền Cụ Hồ. Tờ mười đồng đó có thể đổi được 10.000 tiền chế độ cũ.
    Bộ đội giải phóng đa phần là thanh niên học cấp 2 cấp 3 làng quê miền Bắc. Họ lớn lên ở nông thôn, vào chiến trường lại ở rừng núi, nên vào Sài Gòn, anh em rất bỡ ngỡ. Có chuyện vui mà mỗi lần nhớ lại tôi lại cười một mình. Cậu y tá tên Thành, người Thái Bình ở trung đoàn bộ được điều đi giúp tôi là "nhà báo" đi nhận giấy in về in bản tin. Chúng tôi gọi một chiếc xe lam. Hồi đó, đang quân quản, nên bộ đội gọi xe nào xe đó vui vẻ phục vụ, sau đó chủ xe được cấp một giấy chứng nhận: "Đã phục vụ quân giải phóng" việc này việc kia, do Sư trưởng Nam Phong ký.
    Khi ra đường thấy chiếc xíchlô máy chở nước đá cây lóng lánh bảy sắc cầu vồng trong nắng Sài Gòn, Thành níu vai tôi la toáng lên: "Anh Khôi ơi! Kim cương! Kim cương nhiều chưa kìa!". Tôi nín cười mắng cậu ta: "Đồ ngốc, đó là nước đá, họ làm đông nước thành đá!". Nhưng khi hiểu ra, chính cậu ta lại là người sáng kiến lấy giấy báo ủ để nước đá lâu tan. Anh Diên người Tày, quê Lạng Sơn là anh nuôi đơn vị tôi. Ngay buổi sáng 1.5.1975 đi chợ mua chục con cá lóc. Anh về đếm mãi vẫn cứ 12 con, bèn lật đật ra chợ tìm cho được bà bán cá trả lại hai con vì "tội người ta", "buôn bán kiểu này thì lời cái gì".
    Khi anh tìm được bà bán cá, bà cười toáng lên:" Chú giải phóng ơi, "một chục" ở đây là 12, có khi còn là 14 chứ không phải mười nghen!". Anh về kho nấu bữa tối, còn hai con cá để lại ngày mai, anh cho vào chỗ bệ cầu vì thấy ở đó có nước! Sáng mai anh đi bắt cá để nấu cháo thì cá không còn nữa. Anh đi báo cáo thủ trưởng, tưởng có người làm mồi nhậu ban đêm. Đến nơi ai cũng ôm bụng cười vì cá thì mất, mà cầu thì tắc, phải nhờ ông thợ hàng xóm sang thông hộ.
    30 năm rồi, những chiến sĩ giải phóng bạn bè cùng tôi lớ ngớ đi chợ Sài Gòn ngày 30.4 đó, có người bây giờ đã thành những doanh nhân phát đạt. Lại có người trở thành nhà văn có tiếng như Phùng Khắc Bắc (đã mất), Lê Huy Khanh, Nguyễn Quốc Trung... (Nhà thơ Ngô Minh)


***************************************************************************************************************

KHÔNG QUEN HẠ CÁNH CÙNG MÁY BAY

    Máy bay đang hạ cánh, một hành khách tỏ vẻ bồn chồn, cô tiếp viên hỏi:
    - Ngài cảm thấy mệt ư?
    - À, tôi chịu được... có lẽ do chưa quen.
    - Chắc đây là lần đầu tiên ngài đi máy bay?
    - Vâng... à không, đây là lần đầu tiên tôi hạ cánh cùng máy bay, tôi là lính dù.


***************************************************************************************************************

NHIỀU KINH NGHIỆM DÂN SỰ HƠN

    Hồi trước, lúc còn là thiếu tá, Sao Vàng cố thuyết phục một hạ sĩ gia hạn nghĩa vụ thêm vài năm:
    - Cậu thử nghĩ xem, thế là hai năm kinh nghiệm quân sự đi tong.
    - Thế ngài nghĩ sao với 18 năm kinh nghiệm dân sự của tôi?


***************************************************************************************************************

NHẢY DÙ

    Đếm đến 3 thì mở dù... Nếu dù không mở được đổi dù khác.
    * Một anh lính dù được tuyển vì anh to lớn khỏe mạnh, nhưng anh ta có tật nói cà lăm. Một bữa thực tập nhảy dù, đích thân trung đoàn phó Sao Vàng nói:
    - Các anh cứ làm theo lời tôi dặn, khi nào nhảy ra cứ đếm từ một đến ba, rồi bấm nút cho dù mở ra.
    Mọi người lên máy bay. Đến phiên anh cà lăm, người ta thấy anh rơi thẳng băng xuống đất mà dù không mở. Cũng may là anh ta rơi ngay vào cái cành cây nên bị móc treo toòng teng. Huấn luyện viên chạy đến xem thì nghe anh ta đang lơ lửng mà miệng còn đang... đếm:
    - B... B... a... a... ba...
    * Binh sĩ đang được trung tá Sao Vàng kiểm tra huấn luyện. Một anh lính hỏi:
    - Thưa trung tá, nếu như dù không mở khi tôi nhảy ra khỏi máy bay thì sao ạ?
    Sao Vàng trả lời :
    - Thì khi xuống đất anh chỉ việc mang dù về đổi lấy cái khác.


***************************************************************************************************************

TÀI NGỤY TRANG

    Sư trưởng Dongadoan gọi Chiangshan lên để khiển trách: "Vì sao trong đợt hội thao vừa rồi, đồng chí lại làm lộ trận địa mai phục của quân ta. Không những thế còn mắng nhiếc, sỉ nhục, thậm chí suýt hành hung hai đồng đội Ptlinh và Trasenvietnam?".
    - Thưa chỉ huy, thực hiện nhiệm vụ được giao, em đã ngụy trang thành cái gốc cây. Đôi "đồng đội" ấy dẫn nhau đến ngồi dưới gốc cây. Đầu tiên, họ nói chuyện anh anh em em, chim xa tổ lá xa cành, rồi thề non hẹn biển...bàn nhau tung hoả mù với anh em cùng đơn vị để cá độ. Mặc dù phải nghe toàn điều lừa đảo nhưng em vẫn một mực nín nhịn, quyết không làm lộ trận địa của ta. Sau đó đến màn ôm ấp, vuốt ve, hôn hít, rồi đòi hỏi này nọ... Mặc dù bản thân cũng rất bị kích động, em vẫn quyết không làm lộ trận địa.
    - Những điều đó chẳng liên quan gì đến việc đồng chí để lộ trận địa mai phục của quân ta.
    - Đúng thế, thưa chỉ huy. Nhưng đến lúc anh Ptlinh dở con dao nhíp ra và định khắc tên chị Trasenvietnam vào... mông em thì em không thể chịu đựng thêm được nữa...


***************************************************************************************************************

THÓI QUEN

    Một vị tướng 4 sao hồi hưu tái ngộ với người cần vụ đã từng theo ông nhiều năm, nay cũng đã về vườn. Sau mục thăm hỏi, vị tướng đề nghị người cần vụ cũ đến làm việc tiếp cho mình:
    - Công việc của cậu vẫn giống như khi còn ở sư đoàn thôi, không có gì thay đổi cả.
    Người lính cũ nhận lời. Bắt đầu ngày làm việc đầu tiên, đúng 8 giờ, anh lính già vào phòng ông tướng, mở toang cửa sổ, lay gọi thủ trưởng dậy. Sau đó thản nhiên vòng qua phía bên kia giường, vỗ mạnh vào mông bà tướng và nói:
    - Sáng rồi cưng, dậy sửa soạn rồi rút lẹ đi, hôm khác lại tới


***************************************************************************************************************

TỰ VỆ

    Một chàng trai trẻ bị điều đi lính, hỏi vị sĩ quan quân đội:
    - Tại sao họ lại bắt tôi phải đánh nhau với một người ở đất nước khác, một người mà ngay cả mặt anh ta tôi cũng không biết nữa?
    Vị sĩ quan nghe xong liền giải thích:
    - Họ không buộc anh phải đánh nhau với những người khác... Họ cũng không yêu cầu anh đánh nhau với những người khác. Chỉ đơn giản là họ cho anh mặc quân phục, đưa anh đến một chỗ khác và đặt vào tay anh một khẩu súng. Sau đó họ đưa anh đến chiến trường đối mặt với kẻ thù, người đó cũng có một khẩu súng... rồi họ để anh tự quyết định. Anh có thể không giết họ cơ mà....


***************************************************************************************************************

CHÂN CHÍNH, CHÂN PHỤ

    Một anh bộ đội đóng quân ở làng quê và phải lòng yêu một cô gái người làng ấy. Vốn là lính và là người đàng hoàng, đứng đắn nên anh đến nhà người yêu bao giờ cũng chào hỏi gia đình, nếu có muốn đi chơi bao giờ cũng xin phép. Khổ một nỗi, ông già của người yêu rất kh ó tính, dẫu biết anh là người tốt nhưng ông vẫn xét nét, ngăn chặn.
    Một bận, anh tới chơi, cô gái ở trong bếp, còn ông bố thì đang bực tức việc gì. Anh chào, ông già đáp "vâng". Anh ta lân la cưa cẩm:
    - Dạ thưa bác, hôm nay bác có khoẻ không ạ?
    - Cảm ơn! Sức khoẻ của tôi đang ở trong bếp kia kìa, anh vào đó mà hỏi.
    Tưởng ông già đùa, anh lại nói tiếp:
    - Dạ, thưa bác... cháu xin phép bác cho cháu đưa em sang đơn vị để xem văn nghệ có được không ạ?
    - Không văn nghệ, văn gừng gì hết. Tôi còn lạ gì cái vở của các anh, lấy lý do này lý do kia. Ai biết anh đưa nó đi xem hay là anh đưa ra bụi ra bờ nào đó để nhỡ nó ễnh cái bụng lên thì chết tôi à...
    Anh bộ đội nghe vậy thanh minh:
    - Dạ, sao lại dám vậy ạ! Thưa bác, chúng cháu phải giữ cho nhau, vì cháu yêu một tình yêu chân chính chứ ạ.
    Ông già cười và mỉa mai:
    - Tôi biết anh là chân chính rồi, mà tôi có sợ cái chân chính của anh đâu. Tôi chỉ sợ cái chân phụ... của anh thôi. Cái chân chính thì anh giữ được, còn chân phụ... anh làm sao giữ nổi?


***************************************************************************************************************

NƯỚC SÂU ĐẾN ĐÂU

    Ba anh lính được lệnh đưa 3 cô xung kích về chiến khu. Đến giữa đường, 3 chàng bắt 3 cô phải đi chậm lại không được theo sau họ. Ba nàng tò mò và lo lắng lắm liền bí mật bám theo.
    Hoá ra đó là 1 con suối, 3 anh lính phải cởi đồ để lên đầu rồi lội qua con suối sâu đến tận ngực. Ba cô nàng cười khúc khích rồi cũng bắt chước làm theo khi 3 chàng đi khuất. Tuyệt thay, khi 3 cô xung kích ra đến giữa dòng rồi mà nước vẫn chỉ đến đầu gối thôi!!!


***************************************************************************************************************

CHIẾN CÔNG

    Trong cuộc chiến tranh ARập và Do Thái, một người lính Do Thái được nghỉ phép 30 ngày và được thưởng huân chương vì chiến công bắt sống xe tăng địch.
    Một phóng viên đến phổng vấn anh ta.
    PV: Anh có thể cho tôi biết cách nào anh có thể làm điều thần kỳ như thế?
    Anh lính: Dễ thôi. Tôi đang lái xe tăng ra trận, bỗng tôi thấy 1 chiếc xe tăng ARập. Tôi thò đầu ra, vẫy nó lại, rồi bảo với tên lính lái xe tăng kia: Này cậu, có muốn 30 ngày nghỉ phép ko?. Tên lính kia gật đầu.
    PV: Tiếp theo thế nào?
    Anh lính: Đơn giản, chúng tôi đổi xe tăng cho nhau và lái về.


***************************************************************************************************************

NHẦM

    2 anh thương binh nằm cạnh nhau
    TB1: Này, sao nhìn cậu bị thương ghê thế?
    TB2: À, cũng chỉ tại lão chỉ huy. Trong giờ thực hành ném lựu đạn. Lão ta dặn: rút chốt và ném thật xa. Tớ làm y như thế...
    TB1: Thế sao cậu bị thương?
    TB2: Nhưng lão ta đâu có dặn ném cái nào? Cái chốt hay quả lựu đạn.


***************************************************************************************************************

KẾT QUẢ BẤT NGỜ

    Một anh lính đang đóng quân, nhận thư vợ, vừa mới sinh con. Trong đó có đoạn viết: "Anh ơi, em sinh con ko có sữa nên phải bú nhờ một phụ nữ da đen, nên da con bây giờ cũng đen anh ạ...".
    Ngạc nhiên, anh ta viết thư về hỏi mẹ, thuật lại những điều vợ viết. Mẹ anh liền gửi cho anh 1 lá thư: "Con ơi, lúc mẹ sinh con, mẹ cũng ko có sữa, nên phải cho con uống sữa bò, vậy mà mãi đến bây giờ, con mới mọc sừng cơ à."


***************************************************************************************************************

LÍNH VÀ CHUYỆN "ẤY"

    Sau một thời gian dài phục vụ trong quân ngũ, một anh lính được nghỉ phép về thăm người yêu. Trong buổi tối đầu tiên gặp nhau, anh lính nói: "Em yêu ,tối nay hai đứa mình đánh giáp lá cà nhé?".
    Người yêu anh nhỏ nhẹ đáp: "Vâng ạ! Mình đánh giáp lá cà cho đến sáng nhé! Nhưng anh không được lùa đại quân vào thành đâu đấy".
    Anh lính hỏi lại: "Làm sao vậy cưng?".
    "Vì em chưa muốn có lính mới", cô gái trả lời người yêu với ánh mắt ngại ngùng.
    Anh lính đáp: "Được rồi. Em đừng lo. Anh sẽ đưa quân vào thành và khi nào có pháo lệnh, anh sẽ lùa quân ra ngoài quan ải!".


***************************************************************************************************************

ĐỔI GÁC

    Một anh lính nọ phải ra trận vào ngày hôm sau nên tối hôm đó, anh thủ thỉ cùng vợ: "Em à! Ngày mai anh đi rồi, gắng chiều anh một đêm nhé !!!".
    Khi làm "chuyện lớn" xong, anh thầm nghĩ mình đi ra trận không biết bao lâu mới về mà vợ lại xinh đẹp, trẻ trung nên đâm ra lo lắng. Anh bèn vẽ một người lính đứng vác súng trên đùi vợ cho yên tâm.
    Anh đi chẳng bao lâu thì người vợ trẻ không chịu được cảnh buồn tẻ vì thiếu chồng nên rước tình nhân về nhà. Anh tình nhân làm xong chuyện lớn, xóa đi người lính canh súng và vẽ lại một người lính khác cũng đứng vác súng.
    Ngày anh chồng trở về, hí ha hí hửng gặp lại vợ mình. Tối đó, anh xem lại rồi quay sang hỏi vợ: "Em à! Người lính lúc trước anh vẽ đứng vác súng tay phải mà, sao bây giờ vác bên tay trái?"
    Cô vợ lúng túng trả lời: "Thì vác tay phải mỏi quá, phải đổi sang tay trái chứ sao! Cái đó gọi là đổi gác, anh ạ".


***************************************************************************************************************

AN TOÀN TUYỆT ĐỐI

    Tại một vùng bị bệnh dịch tả hoành hành, một sĩ quan thuộc ngành y tế của quân đội đến thăm trại lính và hỏi một hạ sĩ:
    - Các bạn xử lý thế nào để nước có thể uống được?
    - Đầu tiên chúng tôi lọc nước.
    - Tốt! Rồi sau đó?
    - Chúng tôi đun sôi.
    - Khá lắm. Kế đó các bạn làm gì?
    - Để tránh mọi nguy cơ, chúng tôi uống bia


***************************************************************************************************************

ĐÃ NGỨA MẮT TỪ TRƯỚC

    Đám tân binh đang hành quân, một cậu lính kêu to:
    - Thưa trung sĩ, xin phép dừng chỉnh đốn trang phục! Đôi giày dự phòng sau balô cứ đá vào mông tôi.
    - Chính tôi cũng đang muốn làm việc ấy với cậu đấy!


***************************************************************************************************************

QUÊN THÁO BA LÔ

    Đơn vị hành quân ngang qua làng. Một anh lính tranh thủ lúc chờ phà tót ngay về nhà, gặp vợ ở cổng vội kéo tuột vào buồng:
    - Nhanh lên bu nó, đơn vị sắp sang sông rồi!
    Tới giữa cơn "vần vũ", vợ thì thào:
    - Sao bảo ở đơn vị đói ăn lắm mà em thấy mình vẫn... nặng như xưa?
    - Thôi chết! Anh quên chưa tháo ba lô


***************************************************************************************************************

DŨNG CẢM KHÔNG PHẢI LIỀU LĨNH MÙ QUÁNG

    Bên hồ cá sấu, ba viên sĩ quan đang tranh cãi xem lính của ai dũng cảm hơn. Vị thứ nhất ra lệnh cho người lính của mình:
    - Hãy bơi qua cái hồ này!
    Anh lính ái ngại tuân lệnh và bơi thật nhanh qua hồ, thoát hiểm.
    Chẳng mảy may ấn tượng, sĩ quan thứ hai hét lên với cấp dưới của mình:
    - Nhảy xuống hồ và trụ lại đó 10 phút!
    Mặt dù rất sợ nhưng anh lính cũng miễn cưỡng làm theo lệnh trên. Sau 10 phút đánh nhau với đàn cá sấu, anh ta may mắn lên được bờ.
    Viên sĩ quan thứ ba lên tiếng với người lính của mình:
    - Hãy nhảy xuống đi và chứng minh là anh dũng cảm hơn họ!
    Người lính này tiến lên dằn từng tiếng vào mặt đám sĩ quan:
    - Tôi có thể xuống hồ và giết sạch lũ cá sấu, nhưng đó là một mệnh lệnh ngu ngốc, một sự hy sinh vô nghĩa. Tôi - không - xuống!
    Vị sĩ quan thứ ba mỉm cười trước sự ngạc nhiên của hai người kia:
    - Tôi cho rằng anh ta mới thực sự là dũng cảm!


***************************************************************************************************************

TRIẾT LÝ TÌNH YÊU
Chuyện vui Nguyễn Xuân Diệu

    Tôi vốn hay hát, mà hát rất hay. Bài hát tôi sướng nhất có câu mở đầu nghe càng sướng: "Tình yêu có từ nơi đâu" Nghe nôn nao cả lòng! Ngặt nỗi, trung uý An bạn thân của tôi, nghe tôi ca, cứ cười mãi: "Hơn 30 cái xuân xanh trên đầu, chưa có mảnh tình vắt vai mà khi nào cũng "tình yêu có từ nơi đâu" Dở! Lời ca tôi tắt nửa chừng. Nói có trời, quả là tôi cũng chưa biết tình yêu có từ nơi đâu thật. Thì đã yêu đâu mà biết!
    Cũng lạ, chẳng hiểu sao cánh lính đại đội thường hay luận tình yêu quá thể. Cứ tụm năm, tụm ba lại "buôn dưa lê" là chúng triết lý vặt, như thể các hắn rành tình yêu lắm. Đứa thì ba hoa: "Tình yêu ư? Nó bắt đầu từ đôi mắt!", thằng lại tuyên ngôn: "Rõ rồi! Tình yêu phải bắt đầu từ trái tim!". Có "tên" tuyên bố xanh rờn: "Tình yêu bắt đầu từ cái... miệng biết nói lời tán tỉnh" Khiếp! Cứ như chúng là những bậc sư phụ cả. Biết tôi vụng về cái sự yêu đương, sau những lời tán dóc đó. An nhìn tôi, nói kháy: "Còn cậu, trung uý? Nói nghe coi, tình yêu bắt đầu từ cái gì?". "Tôi tắc tị, liền cáu sườn giơ nắm tay củ gừng lên: Tớ ấy à? Tình yêu của tớ bắt đầu từ quả đấm! Hãy đợi đấy" Nghe tôi phán thế, biết tôi giỏi võ, sợ bị lãnh trọn quả phật phủ thì đi đời, An lủi mất. Cái triết lý "quả đấm" của tôi xôn xao làng nước. Bằng chứng là tết Đinh Hợi, tôi được nghỉ phép. Đại đội trưởng của tôi, một đại uý cực hóm, gọi tôi lên nhà chỉ huy. Hết so vai, lại nháy mắt, anh bảo:
    - Đợt phép này, nhiệm vụ của cậu là phải kiếm được một đám. Dưng mà, cậu phải vứt cái nguyên tắc "tình yêu bắt đầu từ quả đám" ấy đi. Thứ nhất: nếu kiên trì nguyên tắc ấy, chẳng ma nào thèm ngó đến cậu. Thứ hai: phe ta lại phải gánh thêm hàng chục ngày 8-3 nữa để chống lại nạn bạo lực... tình yêu! Hoa những ngày đó đắt như vàng, chỉ làm tội ba anh lính trẻ. Cậu biết đấy, lính tráng phụ cấp có bao nhiêu mà mua nổi vàng để tặng em!
    Tôi dạ ran, cột cặp số ra về. Sau mấy ngày nghỉ phép Tết, dù đã nỗ lực phi thường, "hành trang trái tim" tôi vẫn cứ zia-rê. Ngày tôi trả phép, mưa xuân chi cứ như cầm chĩnh mà trút. Gần tới đơn vị, tôi phải đi qua một quãng đường vắng, chung quanh toàn bãi tha ma. Nơi đây lâu nay quân trấn lột vẫn thường ẩn náu, lẻn ra cướp của khách qua đường. Đến đoạn này đã đến 8 giờ tối. Trời cứ mưa. Chớp lòe lên, những ngôi mộ thoắt biến, thoắt hiện như những hình ma chập chờn, trông kinh quá. Cảnh giác, tôi cho xe chạy từ từ để quan sát chung quanh. Bỗng phía trước, trong ánh đèn xe, dưới làn mưa lòa nhòa, có một bóng người vừa dắt xe máy vừa nhớn nhác nhìn ngược, ngó xuôi. Dáng vẻ này đúng là quân trấn lột rồi! Không là cướp tại sao lại dắt xe nhớn nha nhớn nhác vậy! Có thể khi bị cướp, người bị hại đã kịp vứt chìa khóa xe, nên tên này không nổ máy được. Đồ chừng thế, vốn là một trung uý đặc công, tôi phác ngay ra phương án tấn công tên cướp. So sánh lực lượng: tôi một hắn một, hết đời rồi con ơi, có cao thủ như Võ Lâm Đại Hiệp trong phim tàu, con mới có cơ thoát khỏi tay ta! Đinh ninh như thế, tôi tăng tốc độ cho chiếc "Âm vang sông Hồng" của mình chạy vụt qua cái bóng người mặc áo mưa đang đẩy xe, rồi đột ngột phanh kít lại. Nhảy xuống xe, tôi vào thế "trung tấn" hô rất đanh thép:
    - Người kia đứng ngay lại! Đưa tay lên trời! Hàng sống, chống chết!
    Cái bóng mặc áo mưa buông xe máy làm nó đổ rầm xuống mặt đường, ù té chạy. "Không cho chúng nó thoát! Tôi co cẳng nhảy hai bước, tung một cú đấm trời giáng vào phía sau cái bóng áo mưa. Hự! Hắn hự một cái rồi đổ sập xuống nền đường. Một giọng con gái thất thanh:
    - Ơi làng! Cướp... cướp...! Cứu! Cứu!...
    Thì ra là nữ quái! Nữ quái cũng cứ tóm! Sợ gì mà không tóm! Tôi lao đến khóa chặt tay hắn ra sau lưng, gằn giọng:
    - Vừa ăn cướp vừa la làng phỏng? Biết điều đến dựng xe dậy, đi theo tôi! Tôi nhắc lại: Chớ có bỏ chạy! Tôi là đặc công đây! Nếu chạy, chớ trách tôi không khách khí!
    Tên nữ quái, lủi thủi đến dựng xe lên. Tôi cứ để máy xe nổ, quét đèn pha sáng chói dắt đi bênh cạnh. Tôi biết phía trước, non cây số, có nhà ông trưởng thôn, tôi và cánh lính vẫn thường đến uống nước chè xanh.
    Thấy tôi đang đội đêm mưa gió đi cùng một cô gái đến, ông trưởng thôn cười nụ, xách ra một chai "cuốc lủi" hăng hái rót rượu ra mời. Tôi phẩy tay:
    - Khỏi rượu chè gì sất, bác ơi! Tôi mang đến cho bác một tên cướp đây!
    - Không... không... cướp! Tại... tại... nó chết... chết...! Nữ quái níu lưỡi.
    - Ai chết? Cô nói ai chết? Vứt xác người ta ở đâu? - Tôi trợn mắt, quát.
    - Không... không phải... người chết! Tại... cái xe này nó chết máy!
    - Ra thế! Vốn thông minh, tôi hiểu ra - Vậy là tôi nhầm, cô chẳng phải là kẻ cướp. Tối rồi! Nhưng cô đi đâu mà đang đêm dám qua đoạn đường đó?
    - Chiều nay bố em bị tai nạn giao thông - Cô gái sụt sịt em phải đưa lên bệnh viện tỉnh cấp cứu. Chỉ mới chụp X quang và mua ít thuốc men, tiền mang theo đã hết nhẵn. Em phải về lấy tiền để sáng mai họ mổ cho bố em!
    Rồi cô gái móc túi xách đeo bên hông ra đủ các loại giấy tờ trao cho ông trưởng thôn. Dương mục kỉnh lên săm soi nhìn mãi, ông phán:
    - Chính thị! Coi bộ dạng cô này rõ là không phải kẻ cướp. Bi giờ cô về đâu?
    Nghe cô gái nói địa chỉ nhà mình, ông trưởng thôn há hốc mồm, giãy nảy:
    Nguy tai! Nguy tai! Từ đây đến đó còn gần 20 cây số nữa, toàn đường núi non vắng vẻ. Đêm hôm khuya khoắt, cô đi một mình sợ chúng thịt mất!
    - Thưa bác, thịt thì thịt, cháu cũng phải về lấy tiền. Sáng mai không có tiền, bệnh viện họ chẳng mổ cho bố cháu đâu!
    Nghe thế, "máu lính" nổi lên, tôi đấm tay vào không khí, quả quyết:
    - Tôi sẽ sửa xe cho cô rồi đưa cô về. Tính mạng con người là quan trọng. Yên tâm đi! Đường sá vắng vẻ chẳng là cái đinh rỉ gì! Tôi là lính... lính mà cô...
    Bốn tuần sau, vào sáng chủ nhật, trung uý An lật đật chạy vào báo có cô nào xưng là cô giáo, người đâu mà sắc nước, hương trời, đến gặp tôi. Tôi phấp phỏng đi ra. Thấy tôi. Hạnh - (mãi sau này tôi mới biết tên) hớn hở nói rằng, hôm đó nhờ tôi đưa về mà nàng lấy được tiền, bố nàng được mổ kịp thời, nay đã bình phục. Hôm nay đến để cám ơn và... bắt đền tôi. Theo nàng, chẳng biết tay tôi là thứ tay gì mà chỉ thụi một quả, chỗ bị thụi nổi u lên. Dù nàng đã bóp hết mấy "xê xê" mật gấu, mật khỉ, cái u vẫn "trơ gan cùng tuế nguyệt"! Ngó quanh chẳng có ai, nàng cười rúc rích: "Không tin anh sờ thử coi!" rồi cầm bàn tay tôi đặt vô chỗ cái u. Quả là nó to thật, cứ như quả cam thờ, lại cứng nưng nức, nóng hôi hổi, tôi thấy như sờ phải "quả" thanh hồng. Lạy trời! Cái bàn tay tôi từ khi chạm vô cái u của nàng suốt tuần ấy, nó cũng nóng ran lên. Rồi không hiểu từ bao giờ, cái nóng nơi bàn tay ngấm thẳng vô tim tôi, làm nó cứ rừng rực như có "ngọn lửa cao nguyên" bập bùng cháy mãi. Nhất là những chiều thứ bảy tôi chờ nàng đến và những lúc tiễn em về...
    Thấy nét mặt tôi chẳng bình thường, trung uý An ngửa mặt lên trời, than:
    - Tình hình này là yêu rồi! Ôi, tình yêu! Nó bắt đầu từ đâu mà kỳ vậy hở trời?
    - Nó bắt đầu từ bàn tay, mà không, từ quả đấm đấy! Tôi nắm tay củ gừng giơ lên, vênh mặt - Nó đơn giản đâu chỉ là triết lý tình yêu, đúng không?

CÙNG CHUYÊN MỤC

Văn thơ họ Bùi

Tản văn - Tuỳ bút

Vườn cười