Lam Giang hát mãi

HBVN

Trong mỗi đời người đều gắn bó với một dòng sông. Dòng sông của tuổi thơ những trưa hè tắm mát với bạn bè chăn trâu, cắt cỏ. Dòng sông của cây đa, bến nước, những đêm trăng sáng hẹn hò cùng người yêu thuở tình đầu mong manh sương khói. Dòng sông của tiễn đưa và chờ đợi buổi quay về. Dòng sông thẩn thờ ngóng trông khi con sáo sổ lồng bay về phương vô định. Và dòng Lam Giang xanh trong xứ Nghệ Tĩnh cũng là một dòng sông như vậy...

LAM GIANG HÁT MÃI

Lam giang ơi! có tự bao giờ ? .
Nơi khởi nguồn của người Việt cổ.
Từ thẳm sâu núi rừng thác đổ
Nậm Mộ, Nậm Nơn, Tây Hiếu, Sông Con.
Chung một dòng Lam chảy về biển cả.
Quanh năm hối hả, bên lở bên bồi.
Qua bao núi đồi, sông còn chảy mãi.
Cây trồng trên bãi, màu mỡ phù sa.
Bát ngát bao la, lúa đồng trĩu hạt
Âm vang câu hát, Nghệ - Tĩnh mình ơi! .
Thuyền ngược, thuyền xuôi, câu hò ví dặm.
Mái chèo lướt sóng, khỏa ánh trăng vàng.
Qua chuyến đò ngang, chúng mình gặp gỡ.
Tình yêu chớm nở, trên dòng Lam giang.
Nguồn nước đại ngàn, đổ về biển cả.
Quanh năm hối hả, trong đục theo mùa.
Tắm mát đôi bờ,
Lam giang hát mãi, đến tận bây giờ.

Phan Hồng Nhuận - Con rể họ Bùi
Địa chỉ: Khối Tân Vinh, p. Lê Mao, TP Vinh

CÙNG CHUYÊN MỤC

Văn thơ họ Bùi

Tản văn - Tuỳ bút

Vườn cười